
Nguyên văn bởi
Nguyễn Mạnh Viên Mãn
.
Lịm tiếng
(xuôi)
Ngày tháng bặt câu ước hẹn rồi
Hững hờ mây ngủ nắng vàng thôi
Say ngàn nhẹ gót vương đầu bãi
Đợi chút nồng hương gởi cuối đồi
Đày đọa ngõ xưa vườn nhặt lối
Vuốt ve lời cạn tiếng sầu môi
Lay tình bến dạt thuyền xa nẻo
Bày tỏ có ai nhớ chuyện đời
(ngược)
Đời chuyện nhớ ai có tỏ bày
Nẻo xa thuyền dạt bến tình lay
Môi sầu tiếng cạn lời ve vuốt
Lối nhặt vườn xưa ngõ đọa đày
Đồi cuối gởi hương nồng chút đợi
Bãi đầu vương gót nhẹ ngàn say
Vàng thôi nắng ngủ mây hờ hững
Rồi hẹn ước câu bặt tháng ngày
15/07/2012
Viên Mãn
Say cảm
(Thuận nghịch độc)
(xuôi)
Ngày qua sống ảo mộng quen rồi
Tĩnh lặng nên là có thế thôi
Say dạ ủ buồn ngơ ngẩn núi
Cảm tâm chan xót thẩn thơ đồi
Đầy lưu luyến tủi trào đau mắt
Trĩu nhớ nhung sầu chảy đắng môi
Lay động giấc nồng hương mãi lắng
Bày phân ngại trí khuất oan bồi.
(Ngược)
Bồi oan khuất trí ngại phân bày
Lắng mãi hương nồng giấc động lay
Môi đắng chảy sầu nhung nhớ trĩu
Mắt đau trào tủi luyến lưu đầy
Đồi thơ thẩn xót chan tâm cảm
Núi ngẩn ngơ buồn ủ dạ say
Thôi thế có là nên lặng tĩnh?
Rồi quen mộng ảo sống qua ngày.
BMT
27-7-2012