
Nguyên văn bởi
Ngọc Tĩnh
NỖI NHỚ QUÊ HƯƠNG
(tvn, nđt, bvđâ)
Nỗi nhớ dâng trào lại chẳng vơi
Đồng quê ruộng lúa trải xanh trời
Vì đâu ngõ quạnh không người tới?
Nỡ để sân buồn lạc lá rơi
Muốn hỏi cành đa thì đã cội
Thèm nghe tiếng mẹ...bỗng im lời
Nhà tranh vách gỗ còn trông đợi
Nỗi nhớ dâng trào lại chẳng vơi
Âm thầm nỗi nhớ
(tvn-nđt-bl-bvđâ)
Âm thầm nỗi nhớ thể nào vơi
Quạnh quẽ lòng riêng gửi đất trời
Nỡ để kiêu kỳ quên bạn tới
Đâu vì lả lướt mặc tình rơi
Phiền khi lỡ dở sa vào cội
Ngại lúc cò cưa ngã hẳn lời
Trắc trở đường duyên rầu rĩ đợi
Âm thầm nỗi nhớ thể nào vơi
Khắc Hiền 22/4/2015
ĐÊM THỔN THỨC
(TVN, NĐT, BL, BVĐÂ)
Đêm nằm thổn thức dạ đầy vơi
Lạnh lẽo màn sương phủ trắng trời
Thảng thốt đâu ngờ ân nghĩa vợi
Mơ màng chợt nhớ thuở tình rơi
Nào vui vẻ mấy cho đều lợi
Đã dạt dào chi để xứng lời
Lặng lẽ qua ngày thôi hứng khởi
Đêm nằm thổn thức dạ đầy vơi
Lương Tú